Alfa-Omega,
trên
đỉnh
yêu
thương
….Nhân
danh sinh viên niên trưởng,
Đại
diện
cho tổ
quốc
đại
dương.
Tôi
hân hoan chào đón các bạn,
gia nhập
vào đại
gia đình hải
quân.
Các
bạn,
Ngay
từ
khi bước
vào binh nghiệp,
các
bạn
phải
biết
và đã tâm niệm
rằng,
binh
nghiệp
không phải
là 1 nghề
hưởng
thụ.
Như
1 hiệp
sĩ xuống
núi, cứu
khốn
phò nguy …………
Quân
trường,
nhìn ra là biển.________
Cách
bờ
không xa, 1 hải
đảo
hướng
đông.
Cù lao Dung, 1 tên gọi.
Mỗi
tuần
bị
cấm
trại,
bọn
“hắn”
thường
có mặt
ở
đó.
Mục đích
chính là để kiềm chế những vụ nhảy rào, đi phố bất hợp pháp của bọn SVSQ. Chuyện
đi lấy
đá xanh về
xây công
viên thánh tổ
chỉ
là 1 lý do phụ.
Thứ tư thứ năm, Bảo Hân vào thăm, dặn
mãi.
-
Tuần
nầy
ra nhen.
-
Anh bị
cấm
trại.
-
Uổng
quá,
NT đang chiếu
“un peu du soleil dans l’eau”, và mẹ
nữa…
-
Mẹ
sao ?
-
Bà làm “cơm
hến“ đãi anh và các bạn.
-
Thích đảo
chứ
? và ngọn
hải
đăng ?
-
Đẹp
tuyệt,
anh đưa
Bảo
Hân ra đấy
?
-
Nhớ
mua trái cây thật
nhiều…
đừng
quên áo tắm.
-
Thêm 1 điểm
tốt
về
anh.
Ở
đây, hải
đảo
có 1 luồng
nước
chảy
ngang qua.
Từ
hướng
bắc
xuống,
hình như
là huyết
mạch
của
dân trên đảo.
Dòng
nước
mang thật
nhiều
cá.
Nhiều
đến
độ
chỉ
cần
đưa
tay xuống
nước
là cũng vớt
được,
vì vậy,
dân
ở
đảo,
đặt
tên cho luồng
nước
là
“Dòng suối
thần
tiên“. Về
mùa đông, khi giá lạnh
từ
Phuơng
Bắc
thổi
về.
Từng
đàn cá lại
theo dòng nước
tìm về
vùng ấm
áp của
trời
Nam,
hầu
trốn
cái lạnh
trong các hang ngầm
ven đảo.
Mùa đông nhiều cá nhất, nhưng tục lệ cổ truyền, cấm săn cá trong mùa này, vì có
nhiều đàn cá con, chả hiểu vì sao. Nhiều lần muốn hỏi, lại quên, hơn nữa dù có hỏi, dân trên đảo vẫn chỉ trả lời mập mờ… ừ, thì tại như vậy.
__________Bảo
Hân, “Hắn”
yêu
nàng (?), có thể.
Cô
nhỏ
như
1 con chim ngoan đẹp,
biết
buồn
phiền.
Hơn chút
nữa, như cây sầu đông trụi lá, có nhớ thương. Mà
thật, cô nhỏ hiền thục, hiếu thảo trong lễ giáo của 1 dòng dõi vua chuá ngày xưa.
Nhất
định
không muốn
cô nhỏ
phải
đau khổ,
“hắn”
đang chọn
ngày để
nói thật
cho con bé hay… về
chuyện
tình “Sàigòn“, nhưng
“hắn”
lại
không muốn
mất
cô nhỏ
lúc này, đó là lý do BHân vẫn
hay hỏi.
-
Chuyện
của
mình, muôn đời
là huyền
thoại
?
-
Có khác chăng là ở
chỗ
của
các cặp
tình nhân không lấy
được
nhau.
Tối
nay trời
mưa,
suốt
từ
chiều
đến
giờ.
Thua
Trọng
1 chầu
billard ở
clb.
Lại uống, mãi đến lúc sĩ quan trực quân trường bắt gặp mới chịu tan hàng. Về phòng,
ngất đi.
Tuần
này bị
cấm
trại,
“Sàigòn“ tha hồ
thich. Phố
NTrang lúc này thật vui,
dễ thương. Buổi
chiều
nhận
thư
nàng, lại
say với
nàng trong cơn
mê.
“…
Bắt
đầu
thêu khăn đợt
mới
cho anh, nhưng
lần
này cho phép con bé được
máy nhen, hổng
phải
VLan lười
đâu, tại
nghe nhỏ
bạn
bảo,
khăn đàn ông phải
máy chứ
viền,
cầu
kỳ và khó coi…”
Nàng
đã biết
chải
chuốt
và lo cho “hắn”.
Trời
mưa
vắng
và
buồn
lạ
lùng.
Nửa đêm,
tên bạn đánh thức, đổi “quart” gác. Ba
giờ
sáng hạ
phiên.
Viết
cho nàng, cả
BHân, vì cả
hai đang giận
hờn.
Hôm
bữa
điện
thoại,
VLan đã cho nghe “tình nhớ“,
nàng thế
mà dai, mẹ
phải
la “hai đứa
sao mà con nít vậy“.
Lối
rày nàng đổi
tính 1 chút, thích “hắn”
đi xa, nhưng
chỉ
1 hai tuần
thôi, làm bé Dung nổi
đóa
-
Chị
tư
sao ích kỷ
vậy.
Mấy
hôm nay, chờ
thư
nàng quá chừng,
tưởng
như
điên được.
Những
giọt
mưa
còn đọng
trên lá cây, rớt
đều
trên vai áo lýnh, trên đôi tay vừa
chùi nhanh dấu
tủi
phiền.
Nghĩ nhanh đến
nàng đến
1 chỗ
ngồi.
Tiếc
thật
con đường
vắng
nàng thiếu
“hắn”,
hỡi
1 Nguyễn
bỉnh
Khiêm buồn
thiu và thâu ngắn.
Tối
đến
chả
biết
viết
gì cho nàng, cố
bắt
chước
như
nàng, kéo dài chữ
thương
ra.
Đọc
thư
con bé toàn là thương
thương
nhớ
nhớ
và thư
của
“hắn”…
1 so sánh dị
biệt.
Đã có lần
nàng mách mẹ
*
Viết
cho VLan, ảnh
đem hình người
khác
ra ngắm.
-
Oan đấy
*
Đừng
gạt
mèo con
Lại
mưa,
lạ
lùng cho đất
thùy dương._________
Không
trách toàn là cát trắng,
trời
giặt
mà.
Trời
lạnh ngắt, quân trường cúp điện. Vắng
và buồn,
là 1 hình thức
liêu trai chí dị ?
Lại
muốn
viết,
1 hai cây nến
đủ
để
làm đầy
trang
thư,
ta nghĩ vậy.
Yêu nàng hết chối, VLan à.
Vậy
mà vẫn
nhận
giận
hờn
của
nàng dài dài, bảo
là ta rắn
mặt.
*
Đừng
gạt
VLan là con bé nữa,
cũng đừng
bịt
mắt
VLan hoài
-
Danh từ
đẹp
*
Stop, hôm kia VLan chưa
hiểu
mô tê… Xí bum bum anh ra luôn.
-
Đừng
lạ
lùng quá với
anh
*
Chứ
không phải
anh đã từng
gọi
ai bằng
“nhỏ“
hở?
-
Ai bảo ?
*
Thì 1 lần…
anh bảo
VLan giống
cô nào đó.
Lần
khác
*
Anh đang để
ý đến
cô nào vậy?
-
Ghê thật
*
Chị
của
Yến
vừa
xem bói cho mèo con xong. Chị
ấy
bảo
là VLan đang có chuyện
buồn
trong tình yêu
-
Nhỏ
tin ?
*
Dĩ nhiên, nhưng
yên chí đi, mèo con hổng
thèm ghen đâu.
Một
buổi
chiều
lang thang.
Hôm
kia điện
thoại
tại
nhà chú
Cảnh
*
Tuần
sau sinh nhật
mèo con, nhớ
về
nhen
-
Anh không là tông tông, nhưng
sẽ
có quà cho nhỏ
*
Vlan nhờ
chị
ba “cố
vấn“ đủ
rồi.
-
Nhớ
đừng
lê lết
ở
thương
xá, mẹ
“bố“
cho
cả
chị
lẫn
em đấy.
Một
lần
cả
bọn
kéo nhau di phố,
về
trễ
cả
1 buổi
chiều,
làm mấy
nhóc của
chị
Thảo
phá mẹ.
Mẹ
mắng
cho 1 trận,
nhìn “hắn”
“con bé” doa.
*
Đấy
anh xem, dư
can đảm
để
có “nhi đồng“ sớm
không ?
-
Anh vẫn
giữ
lập
trường
*
Người
gì đâu mà kỳ
Và
rồi
“hắn”
không về
như
lời
đã hứa.
Chũ
nhật
nghe nàng gọi
*
Vắng
anh, đêm ấy
thật
buồn
-
Chuyện
cũ rồi
*
Nhưng
bạn
bè vẫn
quê VLan tới
bây giờ,
tại
anh cả.
Kể
mèo con nghe đêm ấy
anh làm gì ?
-
Đi kích
*
Thật
chứ?
Nè, đừng
mang chuyện VLan kể cho ai nghe nữa nhen.
-
Vờ
đi, xem như
“ne
pas”.
*
Nhưng
mắc
cỡ
thí mồ
à, chả
dám đi đâu
-
Vậy
là tốt
*
Anh vẫn
là ông Ác
Đêm
lạnh,
nhắm
mắt
nhưng
trí óc vẫn
thấy
bận
rộn
với
nổi
nhớ.
Ta
im lặng
nghe âm thanh nước
mắt
rớt
xuống
bàn tay.
__________Khóc ! Nước
mắt
! Người
yêu ! “Hắn”
nhớ
nàng.
Với
VLan, những
lúc buồn
và trong tất
cả
các việc
làm để
tìm quên, khóc có lẽ
nàng mê hơn
nhất.
Khóc cho đến
lúc cơn
xúc động
tan đi.
Còn
“hắn”,
bổn
phận
vẫn
là 1 cay nghiệt
để
đời…
và sách vỡ,
ôi…
Cuốn
hàng
hải
thiên văn, luật
lệ
hải
hành… Với
ý nghĩ phải
học,
nhưng
hình ảnh
“cô nữ
sinh Trưng
Vương“ vẫn là
1 rạo
rực.
Hỡi
1
Vũ Lan họ
Trần,
“hắn”
điên cuồng
và mê muội.
Thất
bại
trước
nỗi
nhớ.
Nhiều quá,
nó cuống lên gào xé.
Chắc
phải
nổi
điên, 1 sự
phản
loạn
nội
tâm.
Nhiều
lần
nghe bài trong giảng
đường,
“cậu
lýnh” đã khóc , khóc thật
nhỏ,
ngon lành.
Đã
nằm
lòng cái tính thục
nữ
của
nàng, khóc dễ
dàng như
vậy
sao ?
Với
“hắn”
là 1 nỗi
thắc
mắc,
nhưng
với
bạn
bè… đây là 1 sự
khó hiểu
-
Sao mày dễ
cảm
xúc vậy.
Thằng
Trung đã 1 lần
hỏi,
nào “hắn”
biết,
có lẽ
nhờ
vậy
mà mấy
tên
bạn
đều
đối
xử
tế
nhị
và điềm
đạm
với
“hắn”.
Cưới
VLan… nghe thật
vui
-
Cưới
nhỏ,
để
rồi
con tàu xám kia bắt
anh đi hoài thì sao ?
*
Mèo con chờ.
-
Ba năm sau tháng đã biết
con tàu có trở
về
bến
cũ chưa
?
*
Thì tối
anh về
lại
là đêm tân hôn
-
Rồi
“tổ
quốc
ghi ơn“?
Nàng
không nói nữa,
chạy
đi và… ôm mặt
-
“Cậu
bé“ đã làm gì “con nhỏ“
?. Mẹ
nàng hỏi
-
Nào có gì đâu mẹ
-
Vậy
chứ
lúc nào mặt
còn bé cũng đỏ
hoe, chừng
như
muốn
khóc.
-
Tại
VLan cứng
đầu
đấy
chứ
-
Thôi, vào dỗ
con bé đi.
Những
lần
nhìn ra biển
là những
lần
chìm vào trong tẽ
nhạt
của
1 thói quen.
“Hắn”
chỉ
thực
sự
được
nuôi sống
trong ảo
tưởng
của
suy nghĩ.
Sự
tương
tư
khắc
khoải
khôn nguôi về
hình bóng của
con bé ở
1 nơi
thật
xa. Cuộc
sống
hiện
tại
đã làm ta cô đơn
và xa cách,
vốn
liếng
bây giờ
chỉ
là những
dòng chữ
cho nàng.
-Biết
đâu hở
nhỏ
?
*
Gì thế
anh yêu?
-
Những
chữ
của
nhỏ
*
Thì đã sao ?
-
Rồi
nó sẽ
trở
thành 1 kho tàng vĩ đại
trong suốt
đời
anh
“Hắn”
thực
sự
sống
xa nàng để
lần
vào trong sự
sống
của
những
ngày mơ
mộng.
Huyền ảo tuổi thơ của “hắn” đã qui tụ cho nàng.
Ánh
mắt,
tiếng
cười,
dáng điệu…
của
VLan chẳng
bao giờ
phai nhạt
trong “hắn”,
ngay cả
cái nốt
ruồi.
Một
lần
mẹ
“hắn”
nhìn nàng
-
Số
con bé nguy thật
*
Sao mẹ,
số
con ?
Nàng
hoảng
hốt
ôm lấy
mẹ.
Sợ
nàng buồn,
“hắn”
muốn
chen vào cho
con
bé
an tâm, nhưng
cô em đã bật
thành tiếng
-
Mẹ
ở
đó mà lo cho ảnh,
ảnh
không hại
quỷ
sứ
thì thôi, chứ
thánh
thần
nào mà dám vật
ảnh.
*
Vlan yêu mẹ
-
Cô yêu con trai tôi thì có
*
Yêu cả
mẹ
nữa
chứ.
Những
buổi
chiều
ngồi
trên lô cốt,
nhìn thật
xa.
_________
Đôi
mắt
chợt
buồn,
lịm
hồn
khi nhớ
những
mẫu
cò cò mà đám cháu (con chị
Thảo)
đã hơn
“dượng
tư“
chúng
mổi
lần
về
phép.
Mãi
mãi “hắn”
vẫn
là con bò 4 chân trên sân nhà, kéo
bọn
nhỏ
đi trong tiếng
cười
thích thú của
kẻ
thắng
cuộc,
cùng tiếng
phụ
họa
của
chị
Thảo,
nàng và bé Dung
*
“Dượng
tư“
dở
ẹt
à.
Ba
tháng, nói với
ta đi con bé, 3 tháng nay người
làm gì ?
“Mùa
thu ơi,
nghe nói rằng
mi đã chết…
cho chết
luôn…”
Tên
bạn
vừa
vào phòng ngêu ngao với
bản
nhạc
sửa
lời,
rồi
giọng
cười
rộn
rã của
những
tên khác.
Tự
dưng
hình ảnh
con bé Dung lại
đến.
À, mổi
lần
nàng giận,
khóc, cứ
đinh ninh rằng,
gặp
con bé Dung là được
nghe ngay, cũng đọng
ca lời
thơ
ấy…
làm nàng phải
bật
cười
ra
*
Con quỷ,
phá chị
không hà.
Con
bé Dung, bạn
bè “hắn”.
Bọn
họ
đứa
nào cũng như
con chim mùa
xuân,
như
tuổi
thơ
ngày nhỏ.
Nổi
nhớ nhung bao la ấy ngày càng miên man.
“Hắn”
vẫn
khóc thầm
những
ngày mùa đông để
tìm lại
quá khứ
ấm
êm, xoa dịu
đi những
cô đơn
nhớ
nhung hiện
tại.
Hình
ảnh
xưa
vẫn
ám ảnh.
*
Tại
“chim biển“ cơ.
Phải,
tại
“hắn”.
Tại “hắn” đã bán linh hồn cho lữ khách.
Khu
vườn
nhà, cung tình
ái vừa
nở.
Ngọn
tóc ngắn
phất
phơ
tung bay. “Hắn”
nhìn nàng hôm ở
phi đạo,
1 ca tụng
mây trời.
Những
lần chơi trốn bắt, hể bị bịt mắt, người đầu tiên tìm thấy, nhất định là nàng. Tại sao và
tại sao, mẫu ngữ vẫn bám víu “hắn”. Và
nàng… thật là tình quái, nhất định tìm “hắn” trước để trả thù. Trốn thật kỷ vẫn bị tìm thấy. Lần khác để trả thù, “hắn” trốn lên tận trần nhà, làm tội đôi mắt, đôi mắt chớp chớp liền hồi như 2 vì
sao.
*
Đừng
hành VLan nhen
-
Không đâu, chỉ
làm tội
đôi mắt
1 chút vậy
mà
*
Mắt
hết
đẹp
thì sao?
-
Anh mua đền
đôi mắt
khác
Tối
chả
ngủ
được,
chung quanh im lặng
mà “hắn”
cứ
vẫn
hoài loay hoay. Đập cửa CLB cũng chả ai mở. Bỏ
về
phòng, những
vì sao thắp
sáng bầu
trời.
Hình ảnh
con bé đang cười,
sóng vẫn
đạp
đì đùng ngoài vòng rào
kẽm
gai 3318. Nàng vẫn xinh đẹp như ngày chớm yêu.
Cũng
mái tóc ngắn,
mắt
vẫn
sáng như
hai vì sao lạc.
Môi
nàng như
muốn
thì thầm…
“thì là ngày ấy
chúng mình“.
“Hắn”
chợt
tỉnh,
cười
hát 1 mình.
Những
tình khúc buồn
nhất
của
hôm nào con bé đã hát. Hát chán lại kể chuyện… 1 mình, kể những nhớ nhung, thần thoại đẹp của 2 đứa. Tâm
hồn chìm xuống, thật sâu vào hư vô đơn độc. Ngây
ngất trong đêm tối, trong hương thạch thảo của vạn triệu sinh linh về đêm, kể luôn âm khí.
________________Ngọn
gió Đồng
thổi
nhẹ
qua,
tưởng
chừng
như
bóng hình nàng ghé sát, gần
đến
nỗi
những
sợi
tóc mai phải
vương
mắt.
“Hắn”
muốn
mơ
1 giấc
thần
tiên và tuyệt
diệu.
Say
sưa
với
nỗi
niềm
riêng, chung quanh chỉ
là ảo
giác. Ảo
giác của
1 hình ảnh
mong manh như
sương
mù trên biển.
“Hắn”
ngủ
thiếp,
tỉnh
dậy
thì người
đã được
che kín bằng
những
hơi
sương
buổi
sáng
-
Ê, tụi
bây ra xem. Tiếng
ồn
ào từ
phòng
-
Thằng
Sơn
hoá đá.
Tên
bạn
lại
gần,
“hắn”
thật
sự
tỉnh,
ghê thật.
Hôm
nay là ngày chả
phải
đi kích, “hắn”
vẫn
năn nỉ
thằng
Hồng
ban 1, lẽ
ra cũng chả
cần
phải
năn nỉ,
Hồng
cũng lạy
“hắn”
đi thế…
vì lối
rày, bọn
svsq, đục
khoét 1 lối
chơi
hy hữu
từ
những
chuyến
đi kích đêm.
Nguy hiểm,
nhưng
tên nào cũng thích đi, đi để
biết
“của
nợ“,
chả
trách thiên hạ
vẫn
gọi
bọn
“hắn”
là con cái của
Nữ
Thủy
Thần.
-
Ê Nguyên, tao “out” tối
nay nha ?
-
Lần
khác đi, kẹt
quá… “Ghế“
hứa
rồi
.
-
Tình thật,
mày thì sao hở
Sự
?
-
Nhưng
đừng
xài chiến
thuật
“đôn quân“, bố
mày “sexy” đã 5 ngày.
Buổi
chiều,
giờ
thiên văn sao mà dài thế.
Ông đ/úy huấn
luyện
viên vẫn
thao thao bất
tuyệt
chả
biết
giờ
giấc,
và “hắn”
cũng chả
muốn
nghe ổng
nói làm gì, chả
1 chữ
viết
lên cuốn
tập,
lạ
lùng.
Ừ,
thì ông ta đang mổ
xẻ
hải
hàng bằng
thiên văn,
bằng
các sao trên trời,
đặc
biệt
là nhờ
vào sao Polaris.
Một vài
chữ được ghi vội lên cuốn tập, cũng chả đúng đề tài cho lắm, có còn hơn không vậy mà. Nếu
nàng biết
hoặc
nhìn thấy
“hắn”
viết
gì, hẳn
con bé sẽ
la lên
“sao Sirius xanh như
màu mắt
em đó nhỏ
…”
Giờ
hải
pháo, hì hục
với
nửa
giờ
thực
tập
cho khẩu
23.5 lý đúp.
ăn
cơm
vội
vàng, bò xuống
clb, kẹp
1 lô những
bánh, những
“33” cho vào ba lô chờ
tối.
Sương mù giăng kín mặt biển.
Thấm
lạnh,
trời
âm u. “Hắn”
không tìm thấy
được
vì sao mắt
của
nàng.
Vì sao
lấp
lánh trên dòng suối
thần
tiên, vì sao rơi
từ
đâu và
trôi
từ
hướng
nam lên. “Hắn”
chạy
ra biển,
tên bạn
gọi
giật
lại
-
Mày
điên hở
?
Bỏ
mặc
nó, “hắn”
chạy
lại
vớt
lên.
Đây chỉ
là 1 vỏ
chai, trong đó có đựng
những
con đom đóm của
ai đó, đã tình nghich thẩy
xuống
biển
để
đùa nghịch
với
nước.
“Hắn”
ôm chặt
lấy
chai đom đóm,
nhớ
đến
bóng hình nàng. Giờ
nàng VLan đang làm gì nhỉ ? Có chợt
nghe trong tận
cùng tâm linh… người
yêu nàng, đang tập
làm thi nhân và đang đi dần
vào cái thế
giới
vô hình của
người
điên không ? Những gì yêu mến lại hiện ra, khi nâng nhẹ cái chai lên mặt. Cảm
thấy
ấm
áp lạ
thường,
bóng hình nàng lại
đến,
đã thấy
những
nhớ
nhung của
“hắn”,
nên mượn
đom đóm để
đưa
tin. Bức
thư
không lời
nhưng
chứa
chan tất
cả
thương
yêu. “Hắn”
mơ
màng đặt
câu hỏi.
-
Nhỏ
ơi,
hiểu
cho lòng anh.
29
tết,
tên
“hắn”,
__________
thằng
Hồng
đã vẻ
lên sổ
“phong thần“
cho phiên kích đêm
nay.
Vậy
là bỏ
nhót, bỏ
hẹn
hò… BảoHân
sẽ buồn.
Chiều
ra phố.
Buổi
chợ ngày 29 của NhaTrang.
Đông
ơi
là đông, không thua gì của
Sàigòn hoa lệ.
Rộn
rã tiếng
cười,
áo
mới.
Người
người sắm tết đón xuân. “Hắn”
cũng len lỏi
trong rừng
người
nhộn
nhịp
này, sắm
tết
ư
(?).
Hàng của
“hắn” định mua muốn chọn… là 1 nỗi buồn của ngày cận tết, chả 1 ai bày bán. Mãi đi,
chân bước,
nàng nào hay, ta chả
giống
ai. Như
kẻ
mất
hồn,
ngơ
ngác nhìn, mắt
xót đau cay xé… Thì ra “hắn”
đang nhớ
nàng, hỡi
1 VLan yêu quý, đó là lý do “hắn”
chưa
muốn
đến
Bảo
Hân vội.
VLan vẫn
xinh,
làm chộn
rộn
hương
lòng “hắn”
trong ngày cuối
năm.Lội
ngược
xuống
trạm
Air Vietnam,
với
hy vọng…
“con bé
đứng
đó kìa“.
Đêm
kia nhảy
rào, gọi
điện
thoại
kể
cho nàng
-
Sơn
đây, thưa
mẹ
-
Ông mảnh,
có chuyện
gì ?
-
Chúc tết
mẹ,
và VLan có đó không ạ
?
-
Con bé ra phố
với
Hằng
rồi.
Đi đã lâu, chắc cũng gần về.
-
Điên được,
chào mẹ.
À, mẹ
cho VLan ra chứ ?
-
Mẹ
không giữ,
nhưng
con bé đang giận
đấy.
Lại
chuyện
gì nữa
đây ?
-
Chả
có gì
-
Dối
mẹ,
VLan nhắc
đến
Bảo
Hân nào đó.
-
Nhờ
mẹ
nói lại,
VLan gọi
con, khoảng
6 giờ
con trở
lại
chờ
-
Đứng
để
con bé buồn,
vào nhà thương
thì khổ
Nhớ
bé Dung, cu Huy cu Hoàng con chị
Thảo.
Nhớ bà mẹ, nhớ những món mứt.
Bức
ảnh
bản
thân của
nàng trong ví đã rách nát theo tháng năm mưa
nắng.
*
Mèo con thay tấm
mới
cho anh vậy
-
Không cần
thiết
lắm.
Bức ảnh tuy cũ, nhưng tiềm năng hấp lực của nó đã là 1 lôi cuốn anh vào nghiệp chướng của thị hiện.
“Hắn”
thua
thiệt,
buồn
bã và cơn
điên.
Nhiều
lần “hắn” tôn nàng lên ngôi hạnh phúc, nhưng chắc là không ở thời điểm này.
Nàng
là cả
1 khung trời
lo lắng
thương
nhớ.
Một
lần
“hắn”
dặn
dò
-
Mãi hoài thương
nhau, đừng
1 chút hoài nghi nhỏ
à
Nàng
đã cố
tình quên để
được
giận
dỗi,
1 chút giận
hờn
*
Không, nhất
định
là anh bê bối.
Liễu
nói, Yến
nói …
-
Thì theo
các nhỏ
ấy.
Hắn”
nổi
qụau.
Về
lại
quân trường,
không khí ở
đây chả
đượm
1 chút xuân nào, dù
chỉ
vài giờ
nữa
những
bánh pháo hồng
lại
được
dịp
reo vang.
Cây mai trước sân liên đoàn óng ả màu
vàng.
Nhớ lại vùng kỷ niệm năm nào. “Vùng trời
thiên”, những tháng năm qua
không vơi được lòng “hắn”, chỉ có nhớ nhung ngày càng to lớn. “Hắn”
đã
đi quá xa trong ảo
tưởng.
Niềm
tương tự đã giam chặt “hắn” vào, mặc nhiên chấp nhận. Rồi
chiều
xuống,
1 mình ở
hành lang gió, để
hoàng hôn về,
“hắn”
lai tìm thấy
nàng, thấy
thế
giới
riêng, thần
tiên của
“hắn”
của
nàng
*
Mùa xuân sẽ
không bao giờ
có cho VLan
Buổi
tối,
gió thổi
lạnh
lạnh,
cái lạnh
thật
dễ
chịu,
thật
nhớ
nhung.
Mấy
ngày nữa
là hết
tết
(?).
Tết
chưa
đến
đã mong nó mau hết,
quà tết
cho nàng, tìm mãi chưa
ra để
gởi,
nàng vừa
nhắc
tuần
trước
*
Năm rồi
anh quên đó nhé. Thiệp xuân và lời chúc cho bà mẹ.
Phiên
kích,____________
Ngồi
trên bãi vắng,
lại
uống.
Uống, hình
như đã là thói quen
(?)
Đừng
để
mèo con nghe bạn
bè kể
anh là hũ chìm.
Nhìn ra dòng suối
thần
tiên để
đón chờ
kỷ
niệm
đêm trước,
nhưng
chỉ
là thất
vọng,
chả
bao giờ
“hắn”
nghĩ sẽ
tìm lại
chai đom đóm đêm trước.
Tại
sao lại
thế
? “Hắn”
buồn
bã, quay vào tìm giấc
ngủ
với
những
toan
tính.
Mai
này là mồng
một
tết.
Cành nêu của
sân liên đoàn sẽ
tàn, lác đác đâu đây vài tiếng
pháo nổ
chậm,
vu vơ. Trên cao, hoả
châu vẫn
sáng ở
1 vùng giao tranh, mờ
xa. “Hắn”
bỏ
lên núi Chutt, tìm những
con đom đóm, hầu
kết
thành nổi
nhớ,
gởi
về
cho VLan.
Gần hết đêm của năm cũ thì “hắn” cũng đã bắt được 1 ve đầy.
Ánh sáng lập
lòe trong đêm
làm “hắn”
hy
vọng.
Ngồi
trên bãi, định
gởi
theo dòng suối…
nhưng
như
“hắn”
đã biết
đã học,
những
ngày cuối
năm, nước
chảy
ngược
lên Phuơng
Bắc.
“Hắn”
nắm
chặt
lấy
cái chai và cầu
nguyện.
Bầu
trời
đen nhưng
biển
thật
êm, chả
1 hy vọng
gì ở
1 biến
chuyển.
Từ
xa vang
vọng
lại,
đến
tai “hắn”
từng
tràng pháo nổ,
báo tin sắp
qua ngày đầu
của
năm mới.
“Hắn”
tuyệt
vọng,
quỳ xuống
lâm râm cầu
nguyên và… thật
vô lý và lạ
kỳ.
Uy quyền
tối
thượng
của
hóa công đã đáp lại
lời
“hắn”
cầu
xin, đã làm thay đổi
cả
1 định
luật
thiên nhiên của
tạo
hóa mà từ
lâu con người
vẫn
cúi đầu
thi hành không than
Oán.
Khi tiếng
chuông nhà thờ
vọng
lại,
báo tin đã bắt
đầu
ngày mới,
dòng
suối
thần
tiên đột
ngột
chuyển
mình, chạy
xuôi xuống.
“Hắn”
run
rẩy
thả
chai đom đóm.
Ánh sáng lập
lòe.
Mắt
mờ
lệ,
sung sướng
thật,
vậy
là kịp
cho “hắn”
……
Gởi
đến
mẹ,
đến
“em yêu“ … cánh thiệp
đầu
xuân.
Mồng
1 tết,
“hắn”
đi chân ướt
trên triền
cát.
Nhìn
ra khơi,
tất
cả
chỉ
là 1 màu trắng
của
nền
trời.
Mặt
biển im, không thấy bóng con tàu qua lại.
Gió thổi, hơi nước phả vào mặt, lấm tấm nước mặn.
“Hắn”
chìm đắm
trong cái bóng dáng đang xuống
chậm
mà buồn,
hơi
lạnh
thấm
dần.
Cúi xuống,
dừng chân đùa nghịch.
Từ
1 chỗ
nhỏ
nhoi, con dã tràng bò nhanh, lẫn
trong làn nước.
Tiếng
còi tập
hợp
nổi
lên, “hắn”
vẫn
đứng
yên.
Sau “hắn”,
bên hàng rào kẽm
gai, những
bước
chân vội
vã của
các svsq đàn em và những
tiếng
động
quen thuộc
đã 14 tháng nay, đã thấm
nhuần
tim óc.
Gió
hình như
vừa
nổi
lên và lạnh
hơn
lúc nảy.
“Hắn”
quay vào, viên trung đội
trưởng
cán bộ
cùng khóa đưa
tay
chào, bàn giao tiểu
đoàn đàn em. Đứng trước hàng quân, dù muốn dù không cũng đã đeo vào cái
trách nhiệm của 1 sinh viên trực nội vụ, “hắn” đã không có quyền nghĩ đến VLan lúc
này.
“Hắn”
đảo
mắt,
đàn em quân phục
tiểu
lễ
gọn
gàng
…..
Nhân danh sinh viên niên trưởng,
đại
diện
cho khóa đàn anh và hệ
thống
cán bộ
…
Các
anh được
quyền
thoải
mái và vui xuân …
Quay
qua tên sinh viên đại
đội
phó
-
Anh Hợi,
cho tiểu
đoàn giải
tán
Xong
thế
chào, “hắn”
trở
vào phòng, vật
ngã trên giường.
-
Mày buồn ?
Trung đã ở
đó
-
Có thể
con bé chống
đối
vào giờ
chót
-
Vờ
nàng đi. Đi
bờ
với
tao
-
Để
làm gi ?
-Lại
nhà bạn
gái của
tao, bị
tao có hứa
là lì xí cho em nàng
-Cũng
được.
1 câu nói an phận,
an phận
cho cả
1 năm (?).
Từng
đợt
sóng.________________
Gió
biển
từ
xa mang lại
hơi
nước
của
những
ngày đầu
xuân, lướt
dọc
xuống
sóng lưng,
cho “hắn”
1 cảm
giác lành lạnh
và ngồi
vào thế
để
hứng
chịu
cái cảm
giác ấy
suốt
buổi
chiều.
May mà hầu
hết
bạn
bè đang nhộn
nhịp
đón xuân đi vào thời
gian. Riêng
“hắn”,
“hắn”
muốn
tận
hưởng
trọn
ven
niềm
trống
vắng
trong tim lúc này, nên đã chối
từ
màu sắc
của
các con phố,
những
tiếng
vui cười
bên Bảo
Hân, chọn
bãi biển
vắng
chiều
nay làm cung đứng.
Nếu
1 người
vô tình đi qua “1 kẻ
điên“?. Có lẽ đúng, vì thỉnh thoảng “hắn” cũng chả hiểu cái bản ngã của mình. Một
lần,
giờ
triết
học
của
tháng ngày trung học
-
Trò Sơn,
sự
khác biệt
của
bản
ngả
và bản
năng ?
“Hắn”
là
1 kẻ
điên, kẻ
điên ngự
trị
bãi biển
chiều
nay, nên tất
cả
đã trốn
chạy
kẻ
điên để
dồn
về
thành phố…
và 1 mình trên biển
vắng
đầu
xuân, để
niềm
cô đơn
mà
“hắn”
đang
tìm đúng nghĩa nơi
đây.
*
Bạn
bè anh quê anh chứ?
-
Anh sống
cho nhỏ
cho anh và cho những
thánh thiện
*
Mèo con mãi mãi cầu
xin như
vậy
-
Hãy tin, anh đang ươm
hồng
ngày xa tháng đợi.
*
Trọn
vẹn,
hỡi
“anh yêu dấu“
______________Sau
tết
4 ngày, cũng là phép “chuồn“.
Chiếc
Hỏa
Long C119, bạn
“hắn”,
thằng
Lân đã cột
chặt
“hắn”
vào thế
của
1 tên xạ
thủ,
bốc
về
Saigon trong 1
phi vụ
ngắn.
Rời
Tân sơn
Nhất.
Nhà
nàng vẫn
vậy,
như
con sáo đêm hè thanh tịnh.
Đẩy
cửa
bước
vào, không 1 người
chào hỏi,
chả
biết
chuyện
gì.
Nhà đi đâu cả, chỉ có người làm. Định
thay đồ
ra phố
ăn cơm,
nghe tiếng
xe, nhìn ra, thì là VLan về.
Đẩy cửa “hắn” bước vội, chẳng nói chẳng rằng, 1 chút lạnh lùng. Con bé
chận
lại.
*
Anh giận
cái vô tư
của
mèo con?
-
Không, ngày nào nhỏ
còn kẹp
sách tóc ngắn,
còn áo trắng,
còn đọng
nói u uẩn
thương
yêu… thì buộc
anh, dù muốn
dù không, phải
để
nhỏ
dè dặt,
ngượng
ngùng,
có phải
vậy
không ?
*
Anh thật
không giận?
-
Phải,
nhất
là đừng
bắt
nhỏ
tự
nhiên, coi thiên hạ
“ne pas” như
cây cỏ…
lời
mẹ
dạy
, anh nhớ
có đúng không ?
*
Đừng
đem mẹ
vào chuyện
2 đứa
-
Chứ
không phải
bên anh, nhỏ
vẫn
ngại
thiên hạ
bàn tán ?
*
Một
chút giận
hờn,
anh cũng lấy
mất
của
mèo con
-
3 ngày ngồi
ở
biển
vắng,
đủ
để
nhỏ
vui chứ
?
Ra
phố,
dẫn
theo đám con chị
Thảo.
Cả
bọn
vào xem “Hận
thù trong dòng máu“. Phim cao bồi
có Franco Nero, có Fernando Sancho hay đáo để.
Về
đến
nhà đã thấy
con bé Dung chờ
cửa
-
Anh Sơn,
chị
Lan khóc bỏ
cơm
tối
nay
Cả
nhà nàng đầy
đủ
bên phòng khách, thấy
“hắn”
bước
vào, nàng cắm
đầu
chạy
vào phòng khóc lóc, bà mẹ
ra dấu
cho “hắn”
theo
*
Một
tiếng
yêu anh cũng không nói
-
Xin lỗi
anh hơi
mệt.
Một
chút hối
hận,
có lẽ
hơi
nặng
và oan cho nàng, “hắn”
ôm lấy
nàng, người
nóng ran lên
*
Anh có muốn
nghe con ốc
nhỏ
thở
than không?
-
Anh tưởng
lớp
vỏ
đã bị
bể,
chả
còn gì rút
rè nữa
chứ
*
Tội
chết,
dạt
dào vỡ
tung huyết
quản.
Cả
nhà vẫn
quây quần
ở
phòng khách, vừa
thấy
bóng 2 đứa
thò ra, mẹ
nàng đã bắt
đầu
về
những
thuyết
thời
đại,
về
tình yêu của
2 đứa.
Buồn
buồn,
nàng làm mặt
tỉnh
theo mẹ,
để
chú “chăn chiên“ lảnh đủ,
gây
gây 1 chút phụng
phịu
*
Tình yêu cho mèo con thật
mỏng
manh như
nắng
lụa,
như
mây khói. Làm sao mèo còn giữ
được
gió mây hở
?
……..
*
Anh vẫn
tàn nhẫn,
đã là kỷ
niệm
rồi
sao ?
-
Không
*
Thế
sao anh vẫn
1 đời
xa vắng
-
Đừng
gò bó, đừng
yêu sách anh phải
nọ
này như
mẹ
*
Thế
phải
nghe lời
mèo con chứ
Buồn
thương
cơn
mưa
đã vội
bay đi khỏi
tầm
tay. Tay
“hắn”
tay
nàng nhỏ
bé. Thôi nhỏ thôi ta, cuộc tình vẫn là 1 giao động của tuổi đi xa.
Thật
mỏng
manh, mất
hút như
giọt
nắng
vàng, héo hắt
cuối
cũa buổi
chiều
để
“tình ta”
lại
thắm
thiết
trong cuộc
sống
chung thật
gần.
*
Anh ra trường
mình cưới
nhau, khỏi
cần
đám hỏi
nhen ?
-
Thật
hay, nhưng
mẹ
thì sao ?
*
Anh tập
bỏ
bớt
“tật
xấu“,
mèo con xin mẹ
dùm cho
-
Đừng
hỗn
Nàng
im lặng,
rồi
bỏ
đi và… khóc.
“Hắn”
nghe đắng
cay ở
cổ
họng,
lo âu nhìn mọi
người,
bỏ
vào phòng.
Buồn
thật, vào đây để được thấy hồn không biên giới. Chả hiểu nàng muốn gì. Quay quắt
với
câu hỏi,
nàng đẩy
cửa
bước
vào, nước
mắt
vẫn
là những
giọt
mắt
dịu
dàng, nhỏ
xuống
hôm xưa
*
Mèo con muốn
thưa
được
chứ?
-
Lại
phải
gì nữa
đây ?
*
Tình ta …
Nàng
không còn dịp
để
nói hết
những
gì muốn
nói.
“Hắn”
kéo
nàng … ngã xuống,
1 lần
của
yêu đương.
Có
những
tiếng
động.___________
Tiếng
động
của
lá cây và côn trùng.
Ánh
sáng là ánh sáng của
vầng
trăng trên cao. Và trăng, làm sao diễn tả được sự tuyệt vời của trăng đêm nay.
Tràn
lan, lai láng … man dại
vô cùng.
Không,
“hắn”
chỉ
biết
sắc
vàng của
trăng lấp
lánh trên mái rơm,
trên lá xanh như
1 huyễn
tưởng.
“Hắn”
và
nàng
đi trong đó như
những
kẻ
mộng
du, đê mê ngây ngất.
Hai tay đưa
cao ngưỡng
vọng.
Duy chỉ
lúc này “hắn”
mới
hiểu
được
giá trị
thế
nào là cuộc
chơi
trăng của
Hàn Mặc
Tử,
và duy chỉ
lúc này, “hắn”
mới
hiểu
tại
sao 1 nhân vật
của
Yukio Mishima đã phóng tay thiêu rụi
Kim Các Tự,
rồi
“hắn”
bỗng
dưng
tuyệt
vọng.
Làm
sao cùng 1 lúc bàn tay nắm
chặt
lấy
cái đẹp
vĩnh cữu
và bàn tay nắm
chặt
lấy
cuộc
đời,
nhưng…
sự
tuyệt
vọng
chẳng
ở
lâu, bởi
còn
bàn
tay nàng. Tay
nàng tay “hắn”,
ca hát giữa
đêm sâu, những
bàn tay giữa
đêm trăng.
VLan
ơi,
Tuy
chẳng
phải
là cái đẹp
vĩnh cửu
mà hai đứa
hằng
mơ
mơ
ước,
nhưng
nó tượng
trưng
cho 1 sự
yêu thương
nhất
và “hắn”,
chắc
chắn
không thể
quên được
suốt
cả
cuộc
đời.
Đến
1 ngày nào đó, “hắn”
và nàng… Bên nầy
bên kia, vẫy
tay nhau vời
vợi.
Thôi,
cũng cho xong 1
mối
tình học
trò nhiều
giận
hờn,
cho xong đi 1 chiếc
ly thủy
tinh thật
xinh nhưng
sẽ
vỡ,
1 ngày kia rơi
xuống.
Chiều
nay, ở
vùng thương
yêu, có mẹ
có nàng.
VLan
phải
hiểu
cho tên lýnh biển…
1 đời
nhớ
nhỏ,
đã
bỏ
quên 1 chiều,
chối
bỏ
những
màu áo đam mê phố
thị,
trốn
bạn
bè để
được
ngồi
dậy,
nhìn thời
gian xuống
cùng màu biển,
để
xoáy cuồn
nhung nhớ.
Từ
vùng thung lũng thương
yêu dâng cao, níu kéo bao kỷ
niệm
ngọc
ngà đầy
hương
vị
dạt
dào mật
ngọt,
bên chương
khúc thần
thánh mà con bé đã vô tình dúi vào lâu
đài ái ân.
“Hắn”
ngồi
đây cố
nhớ
những
chứng
tích cho cuộc
tình.
Cuộc
tình không lên ngôi là cuộc
tình không đáng nhớ.
Nhưng
… hơi
thở
của
nhau, “hắn”
lắng
nghe… giờ
vương
vấn
.
Có
những
bông hoa màu tím, __________
Lạnh
nhạt
và tẽ
ngắt.
Những
bông hoa lẽ
bạn
và chỉ
ở
đây … 3318 này … đẩy
đầy
những
hương
sắc
đó.
Muốn
tự
tay ngắt
lấy
cho chính mình 1 trong những
bông hoa. Hoa… “Đừng hòn giận nhau”.
*
Tên nghe thật
lạ
“cướp
biển“ à.
Bọn
“hắn”
đã đặt
tên cho nó, thực
ra chỉ
là 1 loài hoa dại.
Hoa nở
lớn
như
hoa hồng,
mang 1 màu tím thẫm,
tươi
với
1 đài hoa màu trắng
và đặc
biệt
chỉ
có ở
Khu bưu
chính 3318 nầy.
Những
bông hoa không tên tuổi
này đã làm nên những
mơ
ước
âm thầm
của
“bọn
svsq áo trắng”,
đã kết
nối
thành 1 tiếng
gọi,
để
những
chàng svsq tìm về
1 cách mãnh liệt,
quyến
rũ của
những
kỷ
niệm
xa vắng.
Tỉnh
dậy
với
ước
mơ
còn đọng
trên trán, nguyên trong đầu
óc.
Mồ
hôi đầm
đìa, trở
mình nằm
nghiêng,
nắng
lên từ
bao giờ
và qua cửa
sổ
“hắn”
thấy
hoa “Đừng
hòn giận
nhau” nở
đỏ
như
chiếc
dĩa lớn.
Những
bước
chân nhộn
nhịp
xa gần
nổi
lên.
Nghe
rõ tiếng
đất
rung chuyển
thì thầm.
Nhắm
mắt,
cắt
đứt
dòng
tư
tưởng,
xóa nhòa hình ảnh
của
giấc
mơ,
nhưng
hình ảnh
và bông
hoa
ở
bên ngoài thì mỗi
lúc mỗi
nỡ
to và to mãi, trùm kín lấy
hồn.
“Hắn”
choàng dậy,
mặc
vội
quần
áo, ôm tập
bước
lẹ
về
giảng
đường.
Trời
vẫn
1 màu chì.
Giờ vận chuyển tiểu đỉnh LCVP vẫn học.
Bước
ra khỏi
xe bus, gió thổi
thật
khiếp,
tụi
bạn
ồn
ào
xin nghỉ
-
Gió lớn
quá tr/úy, cho nghỉ
nhen
-
Thằng
nào chấm
điểm
giai đoạn.
Viên tr/úy đoàn viên lè nhè
-
Thì con gái của
“bố“
-
Tau chù cho bây giờ.
Hai mươi
mấy khóa, khóa nào cũng
lải nhãi.
Biết
“bố”
đùa, cả
14 tên, chả
thằng
nào phản
đối.
20 khóa, ít nữa
là 25 năm, Uyên, con gái lớn
của
“bố”,
may mắn
lắm
vừa
đủ
lớn
cho hai ba khóa sau này… À, hình như
câu chuyện
năm nào “ chị
ta” nằm
lăn trên cát trắng,
khóc hờn
hôm anh chàng khoá 20 vẫy
tay giã từ
NhaTrang, theo chiến
hạm
về
Saigon của
ngày mãn khóa, đã là 1 đề
tài cho “bố“
suy gẫm.
-
15 phút café nha “bố“
-
Xuống
duyên đỉnh
trước
đã
-
Chưa
có “xái“ nào, lái không nổi
đâu “bố“
à.
Bảy
thằng
chui vào café con bé Thanh, nhỏ
Tuyết.
Số
còn lại
lác đác theo “bố“
xuống
tiểu
đỉnh.
Biển
pha 1 màu xám đen, bóng tối
lởn
vởn.
Trời đổ mưa về chiều.
Ghê
thật,
đồng
hồ
chỉ
đúng 3 giờ
chiều,
Gọi
khẽ
Chúa Mẹ,
1 che chở
“hắn”
vẫn
hằng
cầu
xin.
Chiều
ở
đây vẫn
vậy,
mây 1 màu đen, đồng
nghĩa với
biển,
trước
khi chụp
xuống
vạn
vật,
tấm
lưới
bịt
bùng của
bí mật,
im lặng
và
đe dọa.
Có
tiếng
la hét, “hắn”
giật
mình… nhớ
nàng, thật
nhiều
và mãi mãi.
Chạy
xuống
cầu
tầu
để
được
nghe viên tr/úy quát tháo
-
Chụp
dây “lancer noir” anh kia
Một
ý nghĩ giận
dữ
đến.
“Bố
già“,“hắn”
tự
thầm,
27 năm lýnh là 27 năm hải
nghiệp,
kinh nghiệm
chỉ
thu thập
được
chừng
đó thôi sao ?
1
cái chiến
đình nhỏ,
“bố“
lèo
lái không xong, thế
là… mạt
vận.
“Hắn”để
mặc
cho sợi
dây chìm lỉm,
rống
lên át cả
tiếng
sóng
-
Dòng lại,
ráng cập
chếch
hông, ngược
nước
và nhờ
sóng đánh.
Thằng
bạn
đẩy
“bố“
khỏi
tay lái, theo
lời
“hắn”.
Vô
ích, thân tàu đánh mạnh
vào thành cầu,
nghe đau đớn
-
Đốt
bằng
hàng hải
của
mày đi, delta anh,
đã bảo
chếch
hông, hở
cầu
và nhờ
con nước.
Tên
bạn
nhận
ga, dòng lại
lần
nữa.
Nó bắt
được,
cả
bọn
trèo lên
-
Thằng
Sơn
khá quá
-
Thiên tài không cần
đợi
tuổi
Biết
là tên svsq nói móc, “bố“
vẫn
mặt
tỉnh
-
Mày khá, danh số
và số
quân ?
-
Tôi không cần
“bố“
chấm
điểm
Rồi
tháng ngày vẫn
như
vậy_____________
Vẫn
là những
ngày buồn,
cô đơn
và xa vắng.
Một
hình ảnh
thân yêu nào đó đã mất
hút tầm
tay, “hắn”
bây giờ
chơi
vơi
trong vùng kỷ
niệm
mù xa. Ôi, sao vẫn là nhớ nhung quay quắt.
Lạ
lùng chi thế
nhỉ
?
Một
thuở
nào xa lắc
xa lơ,
có đầy
những
kỷ
niệm
cỏn
con.
Mỏng
manh như
sợi
nắng
vàng vọt
về
chiều,
cuối
chân trời
xa thẳm.
“Hắn”
bước
vội
ra, gió chiều
thổi
mạnh
làm nước
tung toé bay, 1 chút lành lạnh.
Mặt nước vẫn chạy, cơn gió làm nước gợn sóng không dứt.
Hồn
bây giờ
lãng đãng gởi
theo những
sợi
nắng
chiều,
như
tìm thấy
trong đó 1 chút gì êm ái… mà buồn
dịu
dàng, đầy
nỗi
đau thương.
Nỗi đau
thương này chất ngất hồn lúc nào. Đây là
điều
mà chưa
1 lần
xác nhận
rõ, đã dính chặt
trong từng
tế
bào, mạch
máu,
khắp
cùng
thân, để
“hắn”
1 đời
nhớ
nhung điên cuồng.
Hình
như
“hắn”
đã nhận
ra được
trong lúc này, có 1 cái gì đó vô hình mà thiêng liêng lắm,
bao phủ
lấy
cả
hồn
để
giờ
này “hắn”
bàng hoàng giữa
khung lưới
vô hình bủa
vây, không làm sao thoát khỏi.
Khung
lưới
dệt
bằng
những
sợi
nắng
vàng ngoài kia, bằng
đôi mắt
u buồn
mà xa vắng
của
VLan, bằng
dọng
nói Huế
lai Nam
dịu
dàng… khiến
“hắn”
bây giờ
nước
mắt
ngập
mi.
Tất
cả
những
điều
vừa
nghĩ, những
điều
mà đối
với
“hắn”,
nó thật
thánh thiện,
dịu
dàng như
tình
yêu mà nàng đã, đang và sẽ
dành cho “hắn”
thuở
trước,
kiếp
này và đời
sau.
____________Chiều
cuối
tuần.
Chân
vẫn
bước
nhịp
đều
trên con sỏi
quen thuộc
dẫn
về
sân liênđoàn
Thành
phố
mang sắc
thái mới
lạ,
ồn
ào hơn.
“Hắn”
bước
đi 1 mình, ngớ
ngẩn
như
kẻ
mất
trí.
Chợt vui
chợt buồn, chợt nhớ thương.
Lạ
lùng chi đâu.
Thành phố sắp lên đèn. Dường như là vô tình với cái buồn hiện hữu trong “hắn”. Vẫn
vui tươi,
ồn
ào với
hàng người
lũ lượt
kéo nhau trên đường.
Đi để
hưởng những phút giây cuối tuần của họ của thành phố. Vẫn
thấy
xa lạ
với
tất
cả,
“hắn”
nghe “1 cái gì“ nhẹ
nhàng êm dịu
mà hình
như
rất
là cay đắng,
tủi
buồn.
“Cái
gì“ mà ta vừa
cảm
thấy,
đó chính là tình yêu của
VLan
-
Một
tình yêu mỏng
manh như
sương
khói của
anh của
nhỏ
*
Đừng
nói dại,
hỡi
anh yêu dấu
-
Nhỏ
xin à ?
*
Vâng.
Lần
này thì nhất
định
phải
trốn
tránh đôi mắt
buồn
mà xa vắng
kia. Ta cố
nhủ
lòng như
vậy,
đừng
bước
nữa
vào cái thế
giới…
Tuy
đẹp
đẻ
mà rắc
rối
gì đâu.
Lại
phải
kềm
giữ
tâm hồn
lần
nữa.
Hãy
giữ
hoài thời
yên tỉnh
của
kiếp
lýnh, đầy
ắp
niềm
vui.
Thời
đó có nàng.
Với
chân chim đi về
ríu rít.
Với
đôi mắt
nai chưa
vướng
u tình, có 1 đời
sống
êm đềm
thanh thản.
Thời
đó đã đến,
đến
để
mang
con bé đi, để
biến
đổi
nàng khiến
nàng phải
1 lần
được
khóc vì không còn nhận
được
chính mình nữa.
Con
bé phải
hiện
diện
bên ta, phải
là của
ta.
Một
khung lưới
bủa
vây, với
1 chút ngần
ngại,
ta ôm hẳn
lấy
nàng vào trong khung lưới
ấy.
Người
yêu ta,
Trần
Vũ Lan, ngoan như
1 con chim hiền,
đáng thương,
bị
“chú nhỏ“
bẩy
được,
đem nhốt
vào chiếc
lồng
son, buồn
bã và giới
hạn.
Nàng cứ
ngỡ
khung lưới
sẽ
là chiếc
nôi êm ái, ru nàng vào 1 cõi thiên đường
nào đó, có nàng có ta… nhưng
tất
cả
nào được
như
lòng ước
mong, khung lưới
rồi
cũng phải
mở
tung, và ta… dè dặt
là làm sao đuổi
bắt
kịp
con chim kia.
Bàng
hoàng nuối
tiếc,
ngẩn
ngơ
như
vừa
thoát khỏi
cơn
mộng
du.
Đưa
trái táo lên môi tưởng
rằng
sẽ
ngọt
ngào, ngờ
đâu đắng
chát, ghê răng khôn xiết.
Đôi môi xa vắng mời mọc vẫn lảng vãng đâu đây, cho ta ngây
ngất buồn thương, nước mắt cứ chảy hoài mỗi đêm.
Con
bé như
những
đám mây status trên trời.__________
Chợt
đến
cho
lòng ta vui rồi
chợt
đi, kéo mây Sirius đen mù về
làm mưa,
rơi
rụng
xuống
hồn,
ta 1 đời
nhớ
nhung quay quắt
điên cuồng.
Tối về chông đèn, mở ngăn kéo lấy pho “Tương tư Kinh” ra tụng.
Những
dòng kinh đã tẩm
ướt
tâm hồn
và thể
phách.
Đêm
nhớ
nàng
vô cùng.
Pho kinh mà ta nuôi ý định
sẽ
viết
thành nhiều
bản
để
đời
sau cho lũ con cháu dùng.
Tình
yêu, Giải
khuây, Quên lãng …
Kinh
chuộc
tội
loài người
Kinh
đánh thức
tính bổn
thiện
nhân loại
Đã
có Phật
viết,
Chúa viết…
nhưng
kinh cho tình yêu thì chưa
1 ai, ngoài ta…. “Hải tặc thái bình dương“, nàng
đùa.
Đáng
hãnh diện
lắm
chứ
?
Nhưng đêm nay, 1 cách vô
lý.
Lời kinh
thoát tục nầy dường như vô hiệu, thúc thủ trước nỗi buồn chất ngất.
“Tương
tư
Kinh“ trở thành trơ
trẻn
và chết
cứng.
Vô
nghĩa và xuẩn
động
dưới
mắt
ta.
Không
chần
chừ
để
rồi
nuối
tiếc,
ta vò nát… xé toang pho kinh ra làm nhiều
mảnh.
Tắt đèn,
lên giường đắp chăn trùm kín đầu.
Cơn
buồn
mơ
hồ
biến
thành cơn
sốt,
đốt
cháy da thịt.
Bỗng
thấy
nhớ
nhiều
đến
chiếc
hộp
thiếc.
Nhớ
những
kỷ
vật
nàng đã trao 1 thời.
Thời
nào ?!? Vâng, thời
nào ?
Hình
như
là xa xôi lắm
rồi,
tưởng
như
mình đã gặp
nhau từ
tiền
kiếp
và chuyện
tình
đã bắt
đầu
từ
cái tiền
kiếp
rủ
mục
nghìn trùng kia.
Ta
bước
xuống,
bạn
bè đã đi học
từ
lúc nào.
Chỉ
sung sướng
ở
mỗi
phút giây này. Ta sợ
phải
nhìn thấy
mặt
bọn
nó khi chưa
điểm
tâm. Tụi
nó chắc chắn nhìn ta hờ hững, lạnh lẽo.
Cũng
chả
có gì đáng để
nhìn đậm
đà quyến
luyến.
________“ Ngày
kia VLan sẽ
ra … ở
lại
chờ
ngày mãn khóa. ”
Nhận
điện
tín từ
tay tên svsq đàn em.
Không
vui không muốn
chút nào.
Nhất
là không bằng
lòng gặp
nàng ngày kia.
Chả
phải
là ta chán nản,
buồng
tim vẫn
sôi nổi
đến
độ
rung động
như
chưa
bao giờ,
hay ít nữa
vẫn
còn như
ngày nào ta thấy
1 VLan đứng
nghiêng, chờ
xe mẹ
ở
cổng
trường
đấy
chứ.
Từ
phút ấy
ta biết
rằng
không còn cách gì để
ta và nàng rời
xa được.
Muốn
gặp rồi lại không, ta bị cấu xé về thái độ lưng chừng. VLan không là viên
sỏi
để
tùy ta lăn đâu cũng được.
Chị
Thảo
vẫn
đùa…” Ấy
ấy,
nàng là nhị
tiểu
thơ
của
…”
Vũ
Lan thì trước
sau gì cũng phải
gặp.
Nhưng
vấn
đề
là ta muốn
dành những
ngày cuối
cùng ở
NhaTrang cho Bảo
Hân.
Nhất
định sẽ kể hết cho “NhaTrang” nghe những gì về vị “nhị tiểu thơ” cũa Sàigòn.
Bước
ra ngòai, đi đâu ?
Chiếc
lá xanh rơi
về
đâu.
Một
lần
con bé hỏi
*
Đi đâu giờ
nầy?
Ta
đã khó chịu,
vô lý không trả
lời.
Nhìn
lơ
mơ
tận
cuối
biển,
âm thầm
như
1 ảo
ảnh,
buồn
thật.
Những
ngày chấm
dứt
theo nhau những
muôn đời.
Dường
như
nổi
trống
vắng
không bao giờ
chấm
dứt.
Cỏ
cây là niềm
tin cuối
cùng.
Đứng
trước
1 biển
gợn
ta mới
thấy
ghê sợ
u uẩn
của
lòng.
Ta
là kẻ
đứng
chờ
tận
thế
khi dương
gian chỉ
còn lại
1 màu trắng
tinh khôi của
phút đầu
tiên …
Một
ngày qua đi.
ChimBiển
TrầnngọcSơn